Từ “Dấu Chấm Than” Đến “Ba Dấu Chấm Than”

(hay “Bài ca cách mạng”  không có phổ nhạc, viết riêng cho Idol từ tấm bé của tôi.)

Dấu chấm than là gì?

Dấu chấm than còn được gọi là dấu than, dấu cảm thán, dấu chấm cảm được kí hiệu là (!) Giống như tên gọi của mình, dấu chấm than có tác dụng thể hiện cảm xúc, nhấn mạnh và kết thúc câu.

Được sử dụng ở cuối câu cảm thán, câu cầu khiến, câu mệnh lệnh.

Dấu chấm than đứng một mình còn được sử dụng như một dấu hiệu cảnh báo.

Dấu chấm than là một dấu câu trong bảy dấu câu phổ biến nhất thế giới của hệ thống dấu câu nói chung và tất cả ngôn ngữ thuộc hệ chữ Latin nói riêng.

Lịch sử và sự phát triển

Dấu chấm than được sử dụng lần đầu tiên bởi các nhà in vào cuối thế kỷ 15, theo Thomas MacKellar, trong cuốn sách năm 1885 của ông, “The American Printing: A Manual of typography”. MacKellar cũng lưu ý rằng dấu câu có nghĩa là “sự ngưỡng mộ hoặc cảm thán” cũng như “bất ngờ, ngạc nhiên, sung sướng và những cảm xúc bất chợt của tâm trí”. Dấu câu này xuất phát từ tiếng Latin. Smithsonian nói: “Trong tiếng Latinh, câu cảm thán là “io”, trong đó chữ i được viết phía trên chữ o. Và, vì tất cả các chữ cái của chúng được viết dưới dạng chữ hoa, chữ I có chữ O bên dưới trông rất giống một dấu chấm than.”

Cho đến năm 1970, dấu chấm than có phím riêng trên bàn phím.

 (Lược dịch và trích dẫn từ: www.thoughtco.com)

Và cho đến ngày nay thì dấu chấm than hẳn đã không còn xa lạ với bất kì ai và vô cùng thông dụng trên mạng xã hội để thể hiện cảm xúc của người viết một cách rõ ràng, đa dạng và phong phú hơn.

Các trường hợp sử dụng dấu chấm than.

Như đã nói ở trên, dấu chấm than được sử dụng với mục đích biểu cảm trong câu cảm thán, câu cầu khiến và câu mệnh lệnh. Nhưng thật ra, dấu chấm than được sử dụng nhiều hơn cả là trong việc diễn đạt cảm xúc với âm lượng lớn (hét to, la làng). Tính cảnh báo, nhấn mạnh nội dung trong câu (Cẩn thận!). Hoặc thể hiện sự bất ngờ và bối rối (trong một tình huống không ngờ được)

Hay là để khẳng định điều mình đang nói.

Ví dụ:

– “Tôi chắc chắn phải làm rõ chuyện này!”

– “Mày chắc chưa?” A hỏi. B: “Chắc!”

Trong những văn bản chính quy như sách, báo, văn bản báo cáo và cả đơn từ (tất nhiên) Dấu chấm than gần như không được sử dụng và được xem là không chính quy. Mặc dù ngày nay thì việc viết báo đã không còn quá nghiêm ngặt như trước nhưng việc sử dụng dấu “!” và “?!” hay “!?” thậm chí là cả “(!)” đều được hạn chế ở mức cực kì gắt gao.

Dấu “!!!” là gì?

Multiple exclamation mark – hay là nhiều dấu chấm than. Được sử dụng phổ biến trong lối viết không chính quy (informal writing). Người ta thường sử dụng một hoặc nhiều dấu chấm than để thể hiện sự kích động của mình trong câu.

Cùng với Interrobang/ Interabang – dấu câu “‽” (hay còn được viết là “!?”, “?!”, “?!?”) cũng là dấu chấm than thường được sử dụng trong những câu thể hiện sự phấn khích, câu hỏi hoài nghi và câu hỏi tu từ.

Bắt nguồn từ đâu?

Khi các người điều hành ra chỉ thị cho các thư ký, họ sẽ nói “bang” để chỉ ra dấu chấm than, dẫn đến thuật ngữ interabang, một dấu chấm câu không chuẩn dưới dạng dấu chấm hỏi được đặt chồng lên dấu chấm than “‽” (đôi khi xuất hiện dưới dạng dấu hỏi chấm và chấm than “?!”) Nó được sử dụng để kết thúc một câu hỏi tu từ hoặc một câu hỏi và câu cảm thán đồng thời. Sau đó, một số nhà văn đã bắt đầu sử dụng nhiều dấu chấm than như là một kết quả hợp lý của dấu “‽” và dấu chấm than duy nhất để nhấn mạnh hơn vào các từ, cụm từ và câu.

(Lược dịch và trích dẫn từ: www.thoughtco.com)

Quan điểm thế giới: Chính quy hay không chính quy?

Hiện nay vẫn còn không ít những cuộc tranh cãi về việc dấu chấm than có phải là một dấu câu trong văn bản chính quy (formal) hay không. Số đông những người theo quy tắc ngữ pháp thì cho rằng nó không chính quy, một số ít cho rằng không nên lạm dụng. Và nhiều lập luận cho rằng dấu chấm than khiến cho người đọc mất tập trung vì sự rườm rà của nó.

Tuy nhiên, một số nhà văn chuyên nghiệp thường sử dụng dấu chấm than một cách tự do trong tác phẩm của họ và một tác giả bán chạy nhất, Tom Wolfe, được biết đến là một fan hâm mộ lớn của dấu chấm than.

Truyện tranh cũng thường sử dụng dấu chấm than để nhấn mạnh và để tăng thêm kịch tính cho các tranh của họ.

Một số thương hiệu nổi tiếng đã kết hợp dấu chấm than vào tên của họ. Ví dụ: Jeopardy! Thú vị hơn là Jeopardy! (Nguy hiểm) và Yahoo! thực sự phải có dấu chấm than đi kèm với nó.

Trong khi một vài dấu chấm than có thể tốt trong văn bản sáng tạo, có lẽ tốt nhất là không nên dùng chúng trong văn bản chính thức hoặc học thuật.

(Lược dịch từ: grammar.yourdictionary.com)

Khi mà dấu chấm than không được coi là chính quy vì tính biểu cảm của nó thì các tác giả văn chương, tiểu thuyết và văn học trên khắp thế giới lại không câu nệ vấn đề này. Sự chính quy và tính biểu cảm trong câu chữ vẫn luôn được ưu tiên cái sau lên trước. Vì thế nên rất nhiều tác giả ưa chuộng một sự phá cách nào đó trong bản thảo của mình sau đó lại được sử dụng trong in ấn xuất bản.

Tuy nhiên, cuộc tranh cãi dấu chấm than vẫn tiếp tục vì những tác giả yêu chuộng lối viết cổ điển thì cho rằng việc sử dụng dấu “!” quá nhiều thể hiện trình độ kém (do phải dùng dấu câu để biểu cảm thay vì ngôn ngữ chăng?) và quá nhiều dấu “!” liên tục như “!!!” và hơn thế là một hành động sai quy tắc quy phạm dấu câu quốc tế.

Quan điểm cá nhân:

Suy nghĩ cá nhân tôi cho rằng quy chuẩn đúng là một điều tuyệt vời để nâng cấp kĩ năng viết của bản thân nhưng khi quá cứng nhắc, thì dường như các tác phẩm đang bị giam cầm trong cái lồng ngôn ngữ vậy.

Có thể do tôi là một kẻ đọc nhiều truyện tranh hơn tiểu thuyết. Nhưng ngôn từ không phải là tuyệt đối. Nó vẫn cần được sự hỗ trợ từ sự trình bày để biểu đạt cảm xúc tốt nhất. Có những khoảng lặng mà ngắt dòng là không đủ. Có những khoảng lặng mà miêu tả cảnh vật thay tiếng lòng là sự phô diễn kĩ thuật đầy sáo rỗng.

Có những khi, chỉ dấu câu là đủ để thể hiện cảm xúc của khoảng lặng chóng váng để chuyển tiếp cảm xúc và lời thoại.

Ví dụ 1: “Anh cút đi! Cút!”

Ví dụ 2: “Anh Cút Đi! Cút!”

Ví dụ 3: “Anh cút đi!!! Cút!!!”

Ví dụ 4: “Anh Cút Đi!!! CÚT!”

Bạn đọc liệu có cảm thấy sự khác nhau trong câu thoại? Bạn có cảm nhận được cung bậc cảm xúc khác nhau trong chúng không? Nếu như với ví dụ 1 và 2 để hiểu rõ được cảm xúc của nhân vật trong câu thoại này cần thêm phần miêu tả: “Cô nhợt nhạt cất lời bằng một giọng điệu thản nhiên…” hoặc “Cô hét lên bằng âm thanh khàn đến lạc giọng…”  thì mới có thể hiểu được cảm xúc của nhân vật.

Còn với ví dụ 3 và 4, hẳn là bạn sẽ rất nhanh nắm bắt được cảm xúc của nhân vật mà chưa cần đến bất kì miêu tả phụ trợ nào. Và hơn cả, những câu thoại sử dụng dấu “!!!” có tính cảm xúc chân thật hơn những miêu tả phụ trợ.

Suy cho cùng, chúng ta đang viết cái gì? Một tác phẩm văn học xuất bản chính quy với sự đánh giá phê bình của Hội nhà văn và những tác giả, nhà phê bình chuyên nghiệp? Hay là văn chương miêu tả chân thật và cảm xúc đời thường?

Không phải tất cả các nghệ sĩ, các nhà văn đều có một mục đích là khiến cho tác phẩm của mình chạm được đến cảm xúc của người đọc hay sao?

Bạn có phải là người viết theo phong cách ưu tiên những cảm xúc thực của ngôn ngữ biểu cảm và cũng cảm thấy (hoặc chú trọng) yếu tố trình bày văn bản cũng là một cách truyền đạt cảm xúc?

Hay bạn là một tác giả theo phong cách cổ điển, yêu cầu gắt gao với nhưng quy tắc văn phạm và cảm thấy việc sử dụng dấu câu (mà ở đây tôi chỉ đang nói đến “!!!” là ví dụ cụ thể) để biểu đạt cảm xúc là một ý nghĩ vớ vẩn kiểu nông cạn, trẩu… không phù hợp để sử dụng trong văn chương, tiểu thuyết?

Từ “Dấu Chấm Than” Đến “Ba Dấu Chấm Than”

Dấu chấm than là gì?

Dấu chấm than còn được gọi là dấu than, dấu cảm thán, dấu chấm cảm được kí hiệu là (!) Giống như tên gọi của mình, dấu chấm than có tác dụng thể hiện cảm xúc, nhấn mạnh và kết thúc câu.

Được sử dụng ở cuối câu cảm thán, câu cầu khiến, câu mệnh lệnh.

Dấu chấm than đứng một mình còn được sử dụng như một dấu hiệu cảnh báo.

Dấu chấm than là một dấu câu trong bảy dấu câu phổ biến nhất thế giới của hệ thống dấu câu nói chung và tất cả ngôn ngữ thuộc hệ chữ Latin nói riêng.

Lịch sử và sự phát triển

Dấu chấm than được sử dụng lần đầu tiên bởi các nhà in vào cuối thế kỷ 15, theo Thomas MacKellar, trong cuốn sách năm 1885 của ông, “The American Printing: A Manual of typography”. MacKellar cũng lưu ý rằng dấu câu có nghĩa là “sự ngưỡng mộ hoặc cảm thán” cũng như “bất ngờ, ngạc nhiên, sung sướng và những cảm xúc bất chợt của tâm trí”. Dấu câu này xuất phát từ tiếng Latin. Smithsonian nói: Cho đến năm 1970, dấu chấm than có phím riêng trên bàn phím. (Lược dịch và trích dẫn từ: www.thoughtco.com) “Trong tiếng Latinh, câu cảm thán là “io”, trong đó chữ i được viết phía trên chữ o. Và, vì tất cả các chữ cái của chúng được viết dưới dạng chữ hoa, chữ I có chữ O bên dưới trông rất giống một dấu chấm than.”

Và cho đến ngày nay thì dấu chấm than hẳn đã không còn xa lạ với bất kì ai và vô cùng thông dụng trên mạng xã hội để thể hiện cảm xúc của người viết một cách rõ ràng, đa dạng và phong phú hơn.

Các trường hợp sử dụng dấu chấm than.

Như đã nói ở trên, dấu chấm than được sử dụng với mục đích biểu cảm trong câu cảm thán, câu cầu khiến và câu mệnh lệnh. Nhưng thật ra, dấu chấm than được sử dụng nhiều hơn cả là trong việc diễn đạt cảm xúc với âm lượng lớn (hét to, la làng). Tính cảnh báo, nhấn mạnh nội dung trong câu (Cẩn thận!). Hoặc thể hiện sự bất ngờ và bối rối (trong một tình huống không ngờ được)

– “Tôi chắc chắn phải làm rõ chuyện này!” – “Mày chắc chưa?” A hỏi. B: “Chắc!”

Trong những văn bản chính quy như sách, báo, văn bản báo cáo và cả đơn từ (tất nhiên) Dấu chấm than gần như không được sử dụng và được xem là không chính quy. Mặc dù ngày nay thì việc viết báo đã không còn quá nghiêm ngặt như trước nhưng việc sử dụng dấu “!” và “?!” hay “!?” thậm chí là cả “(!)” đều được hạn chế ở mức cực kì gắt gao.

Dấu “!!!” là gì?

Multiple exclamation mark – hay là nhiều dấu chấm than. Được sử dụng phổ biến trong lối viết không chính quy (informal writing). Người ta thường sử dụng một hoặc nhiều dấu chấm than để thể hiện sự kích động của mình trong câu.

Cùng với Interrobang/ Interabang – dấu câu “?” (hay còn được viết là “!?”, “?!”, “?!?”) cũng là dấu chấm than thường được sử dụng trong những câu thể hiện sự phấn khích, câu hỏi hoài nghi và câu hỏi tu từ.

Bắt nguồn từ đâu?

Khi các người điều hành ra chỉ thị cho các thư ký, họ sẽ nói “bang” để chỉ ra dấu chấm than, dẫn đến thuật ngữ interabang, một dấu chấm câu không chuẩn dưới dạng dấu chấm hỏi được đặt chồng lên dấu chấm than “(Lược dịch và trích dẫn từ: www.thoughtco.com) ?” (đôi khi xuất hiện dưới dạng dấu hỏi chấm và chấm than “?!“) Nó được sử dụng để kết thúc một câu hỏi tu từ hoặc một câu hỏi và câu cảm thán đồng thời. Sau đó, một số nhà văn đã bắt đầu sử dụng nhiều dấu chấm than như là một kết quả hợp lý của dấu “?” và dấu chấm than duy nhất để nhấn mạnh hơn vào các từ, cụm từ và câu.

Quan điểm thế giới: Chính quy hay không chính quy?

Hiện nay vẫn còn không ít những cuộc tranh cãi về việc dấu chấm than có phải là một dấu câu trong văn bản chính quy (formal) hay không. Số đông những người theo quy tắc ngữ pháp thì cho rằng nó không chính quy, một số ít cho rằng không nên lạm dụng. Và nhiều lập luận cho rằng dấu chấm than khiến cho người đọc mất tập trung vì sự rườm rà của nó.Tuy nhiên, một số nhà văn chuyên nghiệp thường sử dụng dấu chấm than một cách tự do trong tác phẩm của họ và một tác giả bán chạy nhất, Tom Wolfe, được biết đến là một fan hâm mộ lớn của dấu chấm than. Truyện tranh cũng thường sử dụng dấu chấm than để nhấn mạnh và để tăng thêm kịch tính cho các tranh của họ.Một số thương hiệu nổi tiếng đã kết hợp dấu chấm than vào tên của họ. Ví dụ: Jeopardy! Thú vị hơn là Jeopardy! (Nguy hiểm) và Yahoo! thực sự phải có dấu chấm than đi kèm với nó.Trong khi một vài dấu chấm than có thể tốt trong văn bản sáng tạo, có lẽ tốt nhất là không nên dùng chúng trong văn bản chính thức hoặc học thuật.(Lược dịch từ: grammar.yourdictionary.com)

Khi mà dấu chấm than không được coi là chính quy vì tính biểu cảm của nó thì các tác giả văn chương, tiểu thuyết và văn học trên khắp thế giới lại không câu nệ vấn đề này. Sự chính quy và tính biểu cảm trong câu chữ vẫn luôn được ưu tiên cái sau lên trước. Vì thế nên rất nhiều tác giả ưa chuộng một sự phá cách nào đó trong bản thảo của mình sau đó lại được sử dụng trong in ấn xuất bản.

Tuy nhiên, cuộc tranh cãi dấu chấm than vẫn tiếp tục vì những tác giả yêu chuộng lối viết cổ điển thì cho rằng việc sử dụng dấu “!” quá nhiều thể hiện trình độ kém (do phải dùng dấu câu để biểu cảm thay vì ngôn ngữ chăng?) và quá nhiều dấu “!” liên tục như “!!!” và hơn thế là một hành động sai quy tắc quy phạm dấu câu quốc tế.

Quan điểm cá nhân:

Suy nghĩ cá nhân tôi cho rằng quy chuẩn đúng là một điều tuyệt vời để nâng cấp kĩ năng viết của bản thân nhưng khi quá cứng nhắc, thì dường như các tác phẩm đang bị giam cầm trong cái lồng ngôn ngữ vậy.

Có thể do tôi là một kẻ đọc nhiều truyện tranh hơn tiểu thuyết. Nhưng ngôn từ không phải là tuyệt đối. Nó vẫn cần được sự hỗ trợ từ sự trình bày để biểu đạt cảm xúc tốt nhất. Có những khoảng lặng mà ngắt dòng là không đủ. Có những khoảng lặng mà miêu tả cảnh vật thay tiếng lòng là sự phô diễn kĩ thuật đầy sáo rỗng.

Có những khi, chỉ dấu câu là đủ để thể hiện cảm xúc của khoảng lặng chóng váng để chuyển tiếp cảm xúc và lời thoại.

Ví dụ 1: “Anh cút đi! Cút!” Ví dụ 2: “Anh Cút Đi! Cút!” Ví dụ 3: “Anh cút đi!!! Cút!!!” Ví dụ 4: “Anh Cút Đi!!! CÚT!”

Bạn đọc liệu có cảm thấy sự khác nhau trong câu thoại? Bạn có cảm nhận được cung bậc cảm xúc khác nhau trong chúng không? Nếu như với ví dụ 1 và 2 để hiểu rõ được cảm xúc của nhân vật trong câu thoại này cần thêm phần miêu tả: “Cô nhợt nhạt cất lời bằng một giọng điệu thản nhiên…” hoặc “Cô hét lên bằng âm thanh khàn đến lạc giọng…” thì mới có thể hiểu được cảm xúc của nhân vật.

Còn với ví dụ 3 và 4, hẳn là bạn sẽ rất nhanh nắm bắt được cảm xúc của nhân vật mà chưa cần đến bất kì miêu tả phụ trợ nào. Và hơn cả, những câu thoại sử dụng dấu “!!!” có tính cảm xúc chân thật hơn những miêu tả phụ trợ.

Suy cho cùng, chúng ta đang viết cái gì? Một tác phẩm văn học xuất bản chính quy với sự đánh giá phê bình của Hội nhà văn và những tác giả, nhà phê bình chuyên nghiệp? Hay là văn chương miêu tả chân thật và cảm xúc đời thường?

Không phải tất cả các nghệ sĩ, các nhà văn đều có một mục đích là khiến cho tác phẩm của mình chạm được đến cảm xúc của người đọc hay sao?

Bạn có phải là người viết theo phong cách ưu tiên những cảm xúc thực của ngôn ngữ biểu cảm và cũng cảm thấy (hoặc chú trọng) yếu tố trình bày văn bản cũng là một cách truyền đạt cảm xúc?

Hay bạn là một tác giả theo phong cách cổ điển, yêu cầu gắt gao với nhưng quy tắc văn phạm và cảm thấy việc sử dụng dấu câu (mà ở đây tôi chỉ đang nói đến “!!!” là ví dụ cụ thể) để biểu đạt cảm xúc là một ý nghĩ vớ vẩn kiểu nông cạn, trẩu… không phù hợp để sử dụng trong văn chương, tiểu thuyết?

Ý Nghĩa Của Dấu Ba Chấm…

Một ngày, hắn nghĩ về cái dấu 3 chấm lơ lửng đôi khi bị người ta lãng quên đi rất nhanh trong cuộc đời. Có những dấu 3 chấm chất chứa nỗi niềm ưu tư và trăn trở, cái góc riêng nằm trong mỗi người nhưng không biết chia sẻ cùng ai… …

Có những dấu 3 chấm của lửng lơ để hắn cho phép mình giấu tâm tư vào đó, dứt hẳn ra khỏi những giằng co trong tâm hồn…

Có những dấu 3 chấm của hư không để hắn được trầm ngâm suy nghĩ, để thấy lòng dịu lại và để thấy tất cả những trăn trở là… hư không.

Dấu 3 chấm của liên kết là những gì hắn nhặt nhạnh, chắp vá và kết lại làm những chuỗi dài, đứng cạnh nhau trong cuộc sống…

Những điều không đầu, không cuối, hắn không biết sắp xếp vào đâu, không biết nên cất giữ hay thả trôi đi, hắn lại xếp vào dấu 3 chấm…

Có những khi hắn nhớ người đến quắt quay lòng, đến khô cong cả người lẫn cảm xúc… Hắn lại giấu Tình Yêu của mình vào dấu 3 chấm để tìm đến bình Yên.Sau những nói cười mỗi ngày, sau những gì phải trơ ra với cuộc sống mỗi ngày, hắn quay về với rỗng không trong tâm hồn và cảm xúc. Lại nhốt mình vào dấu 3 chấm để thấy hắn mới lại chính là mình hơn…

Có những con người mà yêu mến nhiều hơn cả yêu bản thân hắn, hắn lại đặt Người vào dấu 3 chấm để nâng niu và trân trọng…

Đôi khi, trong đêm hắn mong mình là dấu 3 chấm bình yên, để người trải lòng ra… với hắn. Và thế là đủ…

Dấu 3 chấm của những lặng yên, lơ lửng, trôi trôi trong những ngày tháng dài chờ đợi, mong ngóng. Để hắn đặt ước mơ của mình vào đó, dán lên những vì sao. Những vì sao xếp cạnh nhau, nhấp nháy như những dấu 3 chấm…

Những buổi tối một mình, hắn lang thang qua phố. Lá vỡ ra rôm rốp dưới chân , nghe như những mảnh vụn nào đó trong lòng cũng vỡ ra. Và dấu 3 chấm lại hiện hữu trong mắt hắn, những khoảng chênh vênh của cuộc sống…

Và, có những dấu 3 chấm để sẻ chia những điều mà hắn không thể nói bằng lời. Người..người có biết không…?

Trước đây, cái ngày chưa xa ấy, hắn rất thích dùng dấu 3 chấm trong những bài viết của mình. Khi ấy, dấu 3 chấm đựng đầy những ý nghĩa về những điều hắn muốn nói cùng người. Và cũng để gom hết những nhớ thương trong hắn đem đến bên người trong dấu 3 chấm… Nhưng giờ, dấu 3 chấm chỉ còn là những khoảng lặng của hắn… và cả của người.

Hắn thích dùng nhiều hơn dấu chấm than (!) hoặc là dấu chấm (.) để thể hiện rõ hơn cảm xúc, và để dứt đạt hơn cho những quyết định của riêng mình. Dấu 3 chấm mong manh và yếu đuối, yếu đuối như hắn…

Và tất cả bây giờ với hắn cũng chỉ là 3 chấm lửng lơ, không mở đầu, không kết thúc…

Mãi mãi…

Ý Nghĩa Hình Xăm Ba Dấu Chấm

Ý nghĩa hình xăm ba dấu chấm

Có rất nhiều phiên bản khác nhau của hình xăm ba dấu chấm và nhiều ý nghĩa khác nhau, từ đơn giản đến thẩm mỹ đến tối và phức tạp. Ba chấm có thể được sắp xếp theo nhiều cách khác nhau, tùy thuộc vào ý định và cũng có thể được tô màu hoặc tô màu hơi khác nhau để cho phép một số tùy chọn trong thiết kế.

Ba chấm, được sắp xếp theo hình tam giác, có thể đại diện cho một lối sống tội phạm ám chỉ đến thành viên băng đảng và phục vụ trong tù. Các chấm đen nhỏ và đơn giản thường được đặt trên mặt giữa mắt và ngôi đền làm cho nó có thể nhìn thấy cực kỳ. Sự sắp đặt này đóng vai trò là một biểu hiện của sự nổi bật của tội ác và sự phản đối trong cuộc sống của một cá nhân. Vị trí của ba dấu chấm càng rõ ràng, thì càng có nhiều tội phạm xảy ra trong thế giới của người đó. Các dấu chấm là biểu tượng của nguyên tắc “mi vida loca” của Mỹ Latinh, cuộc sống điên cuồng của tôi bằng tiếng Tây Ban Nha, nơi mỗi dấu chấm đại diện cho một từ. Cụm từ này phổ biến ở các băng đảng ở Trung Mỹ trên khắp Châu Mỹ và nhiều băng đảng thông qua phong cách “gangster”. Các dấu chấm hình tam giác có thể được đặt ở các vị trí khác trên cơ thể nhưng nói chung ở các vị trí rõ ràng, như trên bàn tay hoặc ngón tay, để nhấn mạnh lối sống cho người khác. Phong cách xăm ba chấm này thường được thực hiện trong khi bị giam giữ và được coi là khá nghiêm túc như một biểu tượng băng đảng.

Thiết kế hình xăm bao gồm ba chấm duy nhất không nhất thiết phải liên kết với lối sống gangster, ngay cả khi được đặt ở dạng tam giác. Trong một số trường hợp, các dấu chấm được sắp xếp và xăm theo cách này đơn giản chỉ vì tính đối xứng của thiết kế. Hoặc, các dấu chấm có thể được hiển thị theo một đường ngang hoặc dọc, thẳng hoặc chéo. Điều này thường được thực hiện chỉ cho thẩm mỹ tối giản và cho sự xuất hiện đơn giản. Các chấm có thể có cùng kích thước để giữ cho đối xứng hoặc thay đổi kích thước, màu sắc, hoặc bóng.

Hình ảnh của ba chấm cũng có thể mang ý nghĩa tôn giáo. Con số ba thường là một dẫn chiếu đến Ba Ngôi Thiên Chúa trong Kitô giáo và là Con, Cha, và Chúa Thánh Thần. Ba dấu chấm có thể được đi kèm với một cây thánh giá hoặc các hình tượng tôn giáo khác để làm cho ý định của hình xăm rõ ràng mặc dù hình ảnh bổ sung phải sạch sẽ và đơn giản để ba dấu chấm được nhấn mạnh chứ không phải là ẩn. Mặt trăng hoặc các ngôi sao hoạt động tốt với các chấm để tạo ra một thiết kế chòm sao tối giản.

Theo nghĩa văn học, ba dấu chấm đại diện cho dấu chấm lửng, một thành phần ngữ pháp dùng để biểu thị sự không đầy đủ của một ý nghĩ hoặc cụm từ. Dấu ngoặc ái ám chỉ một điều mà không được nêu ra nhưng có thể ngụ ý, một câu mà đi theo và bỏ đi câu hỏi. Hình xăm ellipsis là một biểu tượng của sự tiếp nối, một con đường hoặc một hành trình dẫn đến một cái gì đó tốt hơn hoặc tệ hơn. Nó đại diện cho một cái gì đó không nhất thiết cần phải được nói hoặc viết nhưng nó tốt hơn trái unsaid.

Dấu Chấm Than Có Ý Nghĩa Gì Trong Khai Báo Haskell?

Đó là tuyên bố nghiêm ngặt. Về cơ bản, nó có nghĩa là nó phải được đánh giá với cái gọi là “dạng đầu bình thường yếu” khi giá trị cấu trúc dữ liệu được tạo ra. Hãy xem xét một ví dụ, để chúng ta có thể thấy chỉ là những gì này có nghĩa là:

data Foo = Foo Int Int !Int !(Maybe Int) f = Foo (2+2) (3+3) (4+4) (Just (5+5))

Chức năng f trên, khi đánh giá, sẽ trả về một “thunk”: đó là, mã để thực hiện để tìm ra giá trị của nó . Tại thời điểm đó, một Foo thậm chí không tồn tại, chỉ là mã.

Nhưng tại một số điểm ai đó có thể cố gắng để nhìn vào bên trong nó, có lẽ thông qua một mô hình phù hợp:

Điều này sẽ thực hiện đủ code để làm những gì nó cần, và không còn nữa. Vì vậy, nó sẽ tạo ra một Foo với bốn tham số (vì bạn không thể nhìn vào bên trong nó mà không có nó). Đầu tiên, vì chúng tôi đang thử nghiệm nó, chúng tôi cần phải đánh giá tất cả các cách để 4, nơi chúng tôi nhận ra nó không phù hợp.

Thứ hai không cần phải được đánh giá, bởi vì chúng tôi không thử nghiệm nó. Do đó, thay vì 6 được lưu trữ ở vị trí bộ nhớ đó, chúng tôi sẽ chỉ lưu trữ mã để có thể đánh giá sau này, (3+3). Điều đó sẽ biến thành 6 chỉ khi ai đó nhìn vào nó.

Thông số thứ ba, tuy nhiên, có ! ở phía trước, vì vậy được đánh giá đúng: (4+4) được thực hiện và 8 được lưu trữ ở vị trí bộ nhớ đó.

Thông số thứ tư cũng được đánh giá đúng. Nhưng đây là nơi nó hơi phức tạp một chút: chúng tôi đang đánh giá không hoàn toàn, nhưng chỉ cho hình dạng đầu bình thường yếu. Điều này có nghĩa là chúng tôi tìm hiểu xem đó là Nothing hoặc Just điều gì đó và lưu trữ điều đó, nhưng chúng tôi không tiến xa hơn nữa. Điều đó có nghĩa là chúng tôi lưu trữ không Just 10 nhưng thực tế là Just (5+5), để lại phần bên trong không được đánh giá. Điều này là quan trọng để biết, mặc dù tôi nghĩ rằng tất cả các tác động của điều này đi chứ không phải là phạm vi của câu hỏi này.

Bạn có thể chú thích đối số chức năng trong cùng một cách, nếu bạn kích hoạt phần mở rộng BangPatterns ngôn ngữ:

f (1+1) (2+2) sẽ trả lại thunk (1+1)*4.