Ý Nghĩa Văn Chương / Top 7 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 2/2023 # Top View | Thanhlongicc.edu.vn

Soạn Bài Ý Nghĩa Của Văn Chương

Soạn bài Ý nghĩa của văn chương

Bố cục:

Chia làm 2 phần:

+ Phần 1 (từ đầu… muôn vật muôn loài) Nguồn gốc của thơ ca.

+ Phần 2 ( Còn lại): Nhiệm vụ và công dụng của văn chương đối với con người.

Hướng dẫn soạn bài

Câu 1 (trang 63 sgk ngữ văn 7 tập 2)

– Theo Hoài Thanh: ” Nguồn gốc cốt yếu của văn chương là lòng thương người và rộng ra thương muốn vật, muôn loài”.

– Tuy nhiên, vẫn có quan niệm khác: “văn chương bắt nguồn từ cuộc sống lao động của con người”

→ Các quan niệm này không trái ngược mà tương hỗ lẫn nhau.

Câu 2 (Trang 63 sgk ngữ văn 7 tập 2)

Văn chương là:

– Hình ảnh của cuộc sống đa dạng và phong phú, phản ánh cuộc sống.

+ Cuộc sống đa dạng nên hình ảnh được phản ánh trong văn chương cũng đa dạng

+ Ta biết được cuộc sống, mơ ước của người Việt Nam xưa kia, ta cũng biết cuộc sống của các dân tộc khác trên thế giới.

– Văn chương còn tạo ra sự sống

+ Thông qua văn chương ta biết một cuộc sống mơ ước của con người.

Câu 3 (trang 62 sgk ngữ văn 7 tập 2)

Công dụng văn chương theo Hoài Thanh:

– Giúp con người có tình cảm và gợi lòng vị tha

– Gây cho ta những tình cảm ta không có, luyện những tình cảm ta sẵn có

+ Cho ta biết cảm nhận cái đẹp, cái hay của cảnh vật, của thiên nhiên

+ Lưu giữ lại dấu vết, lịch sử văn hóa của loài người

⇒ Văn chương giúp con người có đời sống tinh thần phong phú, giúp khơi gợi ở con người tình cảm, cảm xúc chân thật

Câu 4 (trang 62 sgk ngữ văn 7 tập 2)

a, Ý nghĩa văn chương thuộc văn nghị luận văn chương (nội dung nghị luận về vấn đề văn chương)

b, Đặc sắc trong văn nghị luận của Hoài Thanh: vừa có lí lẽ, vừa có cảm xúc và hình ảnh

– Ví dụ như trong đoạn văn mở đầu: “Người ta kể… nguồn gốc của thi ca.”

+ Đoạn này nghị luận về nguồn gốc của thi ca

+ Tác giả lấy dẫn chứng từ một câu chuyện có từ xa xưa về thi sĩ Ấn Độ

Luyện tập

Câu hỏi (trang 63 SGK): Giải thích câu của Hoài Thanh “Văn chương gây cho ta những tình cảm ta không có, luyện những tình cảm ta sẵn có”. Và những dẫn chứng chứng minh câu nói đó:

+ Giải thích:

→ Văn chương gây cho ta những tình cảm ta không có: văn chương có khả năng rung động, khơi gợi những xúc cảm bên trong con người như nỗi buồn, niềm vui, sự đồng cảm,…

→ Văn chương luyện những tình cảm ta sẵn có: văn chương diễn tả sâu sắc những tình cảm của con người, khiến những tình cảm sẵn có trong ta trở nên rõ ràng hơn, sắc nét hơn, phong phú hơn.

+ Dẫn chứng:

→ Bài Sông nước Cà Mau của Đoàn Giỏi: tạo cho người đọc sự xúc động trước vẻ đẹp sông nước Cà Mau dù người đọc chưa một lần được đến nơi này, tác phẩm còn bồi dưỡng trong người đọc tình yêu với cảnh sắc quê hương, đất nước.

→ Bài thơ Lượm gây cho người đọc sự xúc động, xót thương trước sự hi sinh của chú bé liên lạc trong một thời chiến tranh đã qua, khiến người đọc cảm thấy quý trọng cuộc sống hòa bình mà mình đang sống.

Ý nghĩa – Nhận xét

Qua lối văn nghị luận vừa có lí lẽ, vừa có cảm xúc và hình ảnh của tác giả Hoài Thanh, học sinh thấy được luận điểm nổi bật: nguồn gốc cốt yếu của văn chương là tình cảm, là lòng vị tha, văn chương là hình ảnh của sự sống muôn hình vạn trạng và sáng tạo ra sự sống, gây những tình cảm không có, luyện những tình cảm sẵn có, đồng thời văn chương đóng vai trò quan trọng trong đời sống tinh thần của nhân loại, đời sống ấy sẽ trở nên nghèo nàn nếu không có văn chương.

Bài giảng: Ý nghĩa văn chương – Cô Trương San (Giáo viên VietJack)

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng….miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Nhóm học tập facebook miễn phí cho teen 2k8: chúng tôi

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Đọc Chương 6:Ý Nghĩa Của Từ

Dazai ngắm nhìn lồng ngực cô từ từ phồng lên rồi lại hạ xuống theo từng nhịp thở. Cô ấy khi ngủ trông thật bình yên ngay cả khi bị gãy hai cái xương sườn và gãy tay,cô toát ra một vẻ thư thái đến lạ.Thật khó tin khi Dazai lại cứu một cô gái mới chỉ gặp mặt có một lần và còn là thành viên của Mafia Cảng nữa chứ.Không may là Yosano có việc nên phải rời thành phố trong một thời gian nên [Tên] không có cơ hội được chữa lành nhanh chóng. Cô sẽ phải nằm liệt giường một thời gian. Đột nhiên, Dazai nghe thấy một tiếng chuông lớn dường như phát ra từ chiếc áo khoác của cô mà anh đã treo trên cửa. Anh thò tay vào túi áo khoác và rút ra một chiếc điện thoại di động. Anh bật nó lên và thấy cái tên ‘Chuuya’ nhấp nháy trên màn hình. Cô đã gọi cậu ta bằng tên mặc dù anh là cấp trên của cô, họ có mối quan hệ gì? Dazai dĩ nhiên không biết, nhưng vì một số lý do, anh cảm thấy muốn được trả lời cuộc gọi – nhưng dĩ nhiên là không. Ngay sau khi từ chối cuộc gọi, điện thoại lại phát ra tiếng bíp báo hiệu một tin nhắn thoại từ Chuuya. Lần này thì Dazai không thể kiềm lại sự tò mò của mình dẫu biết là không nghe thì vẫn sẽ tốt hơn.Anh bấm vào thông báo và đưa điện thoại lên tai để nghe lời nhắn. “[Tên], tự dưng cô biến đi đâu vậy?Mọi người đã rất lo lắng đấy. Nếu còn sống thì hãy về đi, nếu đó là điều cô muốn, tôi sẽ không nói với Akutagawa hoặc bất cứ ai những gì mà cô nói với tôi. Nếu cô quyết định rời đi hãy nói với tôi,tôi sẽ giữ bí mật.Nếu như cô đang gặp chuyện gì hãy gọi cho tôi,tôi sẽ giúp.Gọi lại khi cô có thể. ” Giọng của Chuuya phát ra từ lời nhắn. Theo như những gì Chuuya nói thì hắn sẽ sẵn sàng giúp đỡ cô nếu cô rời khỏi Mafia Cảng. Điều này làm Dazai có chút nản lòng nhưng anh quyết định bỏ qua nó.Dù là ai trong Mafia Cảng bỗng nhiên biến mất trong vài giờ thì mọi người ở đó lo lắng như vậy là một chuyện bình thường. Chuuya rõ ràng rất thân với cô gái này và cả những người trong Mafia. Có lẽ lúc cô gặp Dazai cô đã không nói dối.Cô gọi những người trong Mafia là ‘tử tế’, là vì họ thực sự đối tốt với cô. Dazai thở dài và xóa tin nhắn thoại trước khi bỏ điện thoại lại vào túi áo khoác. Anh nhìn lại cô, hơi thở của cô dường như chậm hơn so với trước đây. Đó là một điều tốt,trước khi anh đem cô về đây thì lúc đấy hơi thở của cô rất yếu ớt và gấp gáp. Anh quan sát mí mắt cô đang chậm rãi mở ra,ngay lập tức ánh nhìn của cô đã bắt gặp anh. “Dazai…”.Cô lầm bầm. “Tôi đã tiêm cho em vài liều thuốc giảm đau,nhưng sẽ cảm thấy hơi buồn ngủ do tác dụng phụ.Nhưng cũng đừng quá lo lắng,em vẫn an toàn ở đây với tôi” “Chúng ta đang ở đâu?Tại sao anh lại cứu tôi?”.Cô chất vấn. “Đây là căn hộ của tôi.Còn vì sao tôi lại giúp em thì có thể là vì tôi thích hoặc là vì muốn bắt em làm con tin.Tùy vào cách em nhìn nhận nó” “Tôi không phải là một con tin có giá trị đâu.Bởi lẽ giờ tôi đã rời Mafia Cảng”.Cô nói,giọng cô lộ rõ vẻ đau thương.

“Lần trước gặp nhau,em có vẻ rất hạnh phúc khi ở đó.Chuyện gì đã xảy ra?” “Tôi đã cãi nhau với Akutagawa sau đó thì nói chuyện với Chuuya,cái cách mà hai chúng tôi nói chuyện như thể là sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa vậy.Tôi không nghĩ là họ muốn tôi quay lại đó.Tôi cũng không nghĩ là họ cần tôi”.[Tên] nói,cô không quan tâm rằng mình đã tiết lộ bao nhiêu thông tin cho Dazai.”Kể từ ngày tôi gặp họ,đã nhiều lần họ khuyên tôi nên rời đi”. “Tôi nghĩ như vậy sẽ tốt hơn”.Dazai nói thêm.Rõ ràng là cô không biết Chuuya đã liên lạc với mình.Rõ ràng là cô không biết cậu ta vẫn còn quan tâm tới cô,cô chẳng thể biết được. “Dù anh có nói vậy thì tôi đã rất vui khi ở Mafia Cảng.Dù cho những lời nói của của anh vào ngày đầu ta gặp nhau rất giống với Akutagawa và Chuuya,nhưng họ là bạn tôi,đấy là nhà của tôi! ” Cô hét lên như sắp bật khóc thành tiếng nhưng theo sau những lời nói đó là cơn ho khan làm chiếc chăn trắng thấm đỏ một vùng. “Tôi hiểu rồi”.Dazai khẽ khàng.”Em định sẽ đi đâu?” “Tôi không còn nơi nào để đi.Liên lạc với Chuuya hay bất kì ai chắc là lựa chọn duy nhất để giữ mình an toàn”.Cô lẩm bẩm trong những tiếng ho. “Tôi rất tò mò không biết Chuuya sẽ làm gì với một kẻ phản bội”.Dazai nói,rõ ràng là đang muốn làm cô kích động. “Ai biết”.Cô nói,một từ không chứa nhiều cảm xúc ở trong đó. “Tôi sẽ cho em ở lại đây đến khi em bình phục,sau đó thì em có thể tự quyết định những gì mình muốn làm.Tôi biết là đã hỏi trước đó,nhưng năng lực của em là gì,[Tên]?”.Dazai hỏi. “Không có gì tốt đẹp cả”.Là câu trả lời duy nhất của cô. “Em vẫn sẽ không nói với tôi, mặc dù chúng ta không còn là kẻ thù nữa?” Dazai đặt câu hỏi. “Tôi không nhớ chúng ta đã trở thành đồng minh. Tôi chưa chính thức rời khỏi Mafia Cảng, chẳng phải anh đã bảo muốn tôi nhìn nhận theo cách của mình sao?, anh đã bắt tôi làm con tin – anh không giúp tôi. ” Cô trả lời. “Tôi là con tin của anh, và điều đó có nghĩa là chúng ta vẫn là kẻ thù.”

Tâm Ma Chương 863: Kết Hôn Có Ý Nghĩa Gì Đâu

Bạch Vân Tâm lúc này mới giơ lên đầu. Giống như là chưa từng phát giác bên cạnh mình có người, bị hắn giật nảy mình.

Nhưng kinh ngạc ở trên mặt thoáng qua liền mất, nàng rất nhanh cười lạnh: “A, thật sự là ghê gớm. Nguyên lai tu vi đến Thái Thượng là có thể nhìn thấy ta trận nhãn này sao”

Lý Vân Tâm vãng hai bên nhìn một chút, ôn hòa nói: “Nhưng lại không biết làm sao ra ngoài. Ngươi làm thật dự định vây nhốt ta cả một đời”

Bạch Vân Tâm nhìn hắn chằm chằm: “Xem ta tâm tình.”

“Cũng thật dự định cùng tiểu Cửu –“

“Cũng xem ta tâm tình!” Bạch Vân Tâm đẩy bên người Lữ quân, “Ngươi nói chuyện!”

Cái này “Lữ quân” trước đây một mực là sắc mặt ngây ngô bộ dáng, giống một cái tượng gỗ. Bị nàng như thế nào đẩy liền tỉnh lại, trên mặt biểu lộ trở nên đặc sắc.

Trước nhìn thấy Bạch Vân Tâm, lại nhìn thấy Lý Vân Tâm. Lập tức kêu to: “Lý Vân Tâm ngươi cứu ta a!! Cái này yêu nữ bị điên á!!”

Hắn vừa nói vừa co cẳng chạy qua bên này. Nhưng bộ dáng cũng rất buồn cười — chỉ ở dậm chân tại chỗ, liền mảy may đều không cách nào mà di động.

Lý Vân Tâm liền thở dài: “Cửu công tử, an tâm chớ vội. Lúc trước lại giết ngươi, thật có lỗi với — nhưng lúc đó là…”

“Tốt tốt tốt ta đều biết!” Cái này “Lữ quân” sắc mặt trắng bệch, phảng phất tại bên cạnh hắn Bạch Vân Tâm là con rắn độc, “Ngươi nhanh cứu ta đi, chuyện trước kia xóa bỏ!”

Bạch Vân Tâm nhíu mày lại đi trên người hắn đẩy lập tức, cái này “Lữ quân” liền một lần nữa trở nên mộc mộc ngốc ngốc, lại giống pho tượng.

“Hiện tại ngươi thấy hắn, phải biết không phải làm bộ.” Nàng thẳng vào nhìn Lý Vân Tâm, “Ngươi đoán xem nhìn, ta vì cái gì làm như thế.”

“Vì cái gì để cho ta gặp hắn”

“Vì cái gì đoạt hắn gọi ngươi tới.”

Lý Vân Tâm nghĩ nghĩ: “Bởi vì ta cự hôn, khiến cho ngươi thật mất mặt. Cho nên muốn dùng loại biện pháp này gọi ta thể nghiệm thể nghiệm triệt để mất đi ngươi tư vị”

“Bất quá Cửu công tử là cái rất tốt lựa chọn. Hai người các ngươi lúc trước truy đuổi trốn trốn, ngươi cũng không có thật hại tính mạng của hắn. Có điểm giống là tiểu hài tử ở giữa cãi nhau ầm ĩ — càng thích khi dễ ai, kỳ thật chính là càng thích ai.”

“Nếu là Cửu công tử đáp ứng ngươi, ta không có những lời khác. Nhưng bây giờ hắn không thích dạng này… Ngươi muốn tìm một cái một khi có cơ hội liền chuồn đi phu quân a”

Bạch Vân Tâm chỉ thấy hắn, không biết trong lòng đang suy nghĩ gì. Nghe hắn cười lạnh: “Mây cao nữa là cung trong cấm chế còn nhốt rất nhiều yêu ma, tự xưng thanh niên tài tuấn, đều muốn làm phu quân của ta. Ngươi không muốn gọi tiểu Cửu cưới ta, không bằng ta đem bọn hắn dẫn kiến cho ngươi, bảo ngươi giúp ta chọn một chút”

Lý Vân Tâm cười lên: “Yêu ma ở trong thanh niên tài tuấn ta nhìn quên đi thôi. Phàm là có chút lòng dạ, lúc trước đều chạy đến Vân Sơn nơi đó chịu chết đi. Lưu lại đều là chút bất nhập lưu sợ hàng — những cái này cặn bã có cái gì tốt chọn.”

Hắn lại thở dài: “Kỳ thật… Ngươi có hay không nghĩ tới chuyện như vậy — chuyện này ta lúc trước chưa từng cơ hội cùng ngươi tinh tế bàn bạc. Nhưng bây giờ ngươi đã đem loạn tai người đều khốn trụ, ngược lại là có thể hảo hảo nói.”

“Ngươi có hay không nghĩ tới… Mình muốn lấy chồng, muốn kết hôn, là vì truy cầu cái gì”

Bạch Vân Tâm hơi sững sờ: “Cái gì”

“Ngươi vì cái gì muốn lấy chồng”

Bạch Vân Tâm nhíu mày lại: “Ta chỉ là muốn gả cho ngươi mà thôi.”

Nhưng nói lời này lại sắc mặt nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn: “Nhưng người khác cũng không có gì lớn — tốt để cho ngươi biết, muốn cưới ta người có thật nhiều!”

Lý Vân Tâm liền lại cười: “Vậy liền đến nói chuyện chuyện này.”

“Thích một người, lại chưa hẳn nhất định phải kết hôn. Chuyện này chỉ là cái hình thức thôi. Thế gian người, nguyên lai cũng là động vật, bị sinh lý bản năng khu sử muốn giao phối, muốn sinh sôi. Về sau hiểu chuyện, sinh lý bản năng vẫn còn, liền còn có sinh sôi dục vọng cùng xúc động. Lại thêm một chút xã hội, nhân văn nhân tố, bởi vậy mới cần kết hôn — biểu thị công khai quyền sở hữu, biểu thị công khai lẫn nhau trung thành, trợ giúp nghĩa vụ. Trên bản chất là vì sinh tồn, sinh sôi mới đi đến cùng một chỗ.”

“Bất quá về sau nghĩ đến nhiều, còn nói có tình yêu loại vật này. Kỳ thật tình yêu thứ này cũng là từ sinh lý quyết định a. Trong ý nghĩ bài tiết một vài thứ sinh ra phản ứng hoá học mà thôi. Lại đến về sau tập quán này tạo thành, cũng liền không ai hỏi tại sao.

Giống như kết hôn sinh con thiên kinh địa nghĩa, là nhân sinh phải làm sự tình một trong.”

“Ta cảm thấy là ngươi cùng ta tiếp xúc hơn nhiều, cũng liền dần dần học chút nhân vị. Cho nên nhìn xem thế gian người muốn kết hôn, ngươi cũng muốn loại hình thức này. Nhưng ngươi là đại yêu a.” Lý Vân Tâm thở dài, “Ngươi lại không thiếu ăn uống, cũng không cần người khác tới nuôi ngươi. Nói đến sinh lý bản năng — ngươi ta đều rõ ràng tu vi đến chúng ta cảnh giới này, thứ này là có thể giống chốt mở đồng dạng đóng lại.”

“Hoặc là ta thay cái phương thức hỏi ngươi — một khi ngươi gả cho ta, muốn cùng ta làm cái gì hai người lột sạch quần áo trên giường tìm thú vui a”

Bạch Vân Tâm dựng thẳng lên lông mày: “Ngươi… Nói thế nào loại sự tình này! Buồn nôn chết!”

Lý Vân Tâm cười ha ha: “Cho nên ngươi nhìn, như vậy ngươi gả cho ta là vì cái gì đâu”

“Vì cùng một chỗ cười cười nói nói du lịch thiên hạ!” Bạch Vân Tâm nhìn hắn chằm chằm, “Không phải là vì những sự tình kia!”

Nghĩ nghĩ còn nói: “Bất quá cũng không cần đến một mực đợi tại một chỗ — phàm nhân dù sao là dính cùng một chỗ, ta thấy cũng phiền chán.”

Lý Vân Tâm vỗ tay một cái: “Đây chính là nha. Chẳng lẽ ngươi không gả cho ta, chúng ta liền không thể cười cười nói nói du lịch thiên hạ a”

Bạch Vân Tâm không nói chuyện có thể giảng. Trừng tròng mắt nghĩ một hồi: “Ngươi nói êm tai! Như vậy ngươi cùng Lý Nhàn Ngư lại là chuyện gì xảy ra”

“Tình huống của ta đặc thù.” Lý Vân Tâm nháy mắt mấy cái, “Ta lúc trước là người. Nhưng có rất nhiều người sẽ thể nghiệm tình cảm không có thể nghiệm qua. Cho nên ta dự định nghiêm túc cảm thụ một chút — bao quát lấy vợ sinh con loại sự tình này. Cái này rất như là Huyền Môn bên trong người tu hành là lịch kiếp. Không lịch cái này, ta đã cảm thấy chính mình không viên mãn.”

“Ai… Chúng ta đều là bằng hữu. Ngươi nhìn, ta tại Long Đảo gặp nạn, các ngươi đều chạy tới. Cửu công tử, Lý Nhàn Ngư, lão Lưu, ngươi. Chúng ta là ta ở trên đời này tốt nhất người. Nhưng bây giờ ngươi cầm lão Lưu đến uy hiếp ta, lại đem tiểu Cửu làm công cụ –” Lý Vân Tâm nói đến chỗ này ho một tiếng, “Chúng ta cái này năm người bằng hữu, liền đều không vui.”

“Mọi người nếu là hòa hòa khí khí, năm người cùng một chỗ vui vẻ khoái hoạt mới nghiêm túc khoái hoạt. Còn du sơn ngoạn thủy, ngâm thi tác đối, cũng là nhiều người mới náo nhiệt. Tại song Hổ thành ta đối với ngươi nói những lời kia, là bởi vì Lý Thuần Phong muốn giết ngươi quân phụ. Ta liền muốn một khi hắn làm loại sự tình này, ngươi cái kia quân phụ đối với ngươi nổi lên lòng nghi ngờ đâu liền làm bộ dáng đưa ngươi khí đi. Nhưng trong lòng, ngươi hay là của ta bằng hữu — hảo bằng hữu.”

Bạch Vân Tâm bắt đầu trầm mặc. Cách một hồi nói: “Nhưng ta còn là khí. Ngươi tuyển Lý Nhàn Ngư lại không chọn ta, rõ ràng là đang nói ngươi càng ưa thích nàng một chút.”

Lý Vân Tâm nghiêm túc nhìn nàng: “Ngươi đây quả nhiên là nói nhảm. Bởi vì ngươi nên rõ ràng, có loại sự tình gọi duyên quả. Cho dù hai người các ngươi trong lòng ta đều là giống nhau phân lượng, nhưng bởi vì ta cùng nàng duyên quả liên lụy, hoặc là dùng phàm nhân lại nói có duyên phận, như vậy ta tại muốn làm ra lựa chọn thời điểm liền tự nhiên sẽ tuyển nàng. Hoặc là nói, là thuận thiên ý mà đi.”

Người đăng: Rakagon

Giao diện cho điện thoại

Ý Nghĩa Nhân Văn Của Rằm Tháng 7

Cần nhận thức sâu sắc và đầy đủ ý nghĩa nhân văn của Rằm tháng 7 .

Từ lâu, tháng 7 âm lịch gắn với lễ Vu lan báo hiếu ân đức của bậc sinh thành và tín ngưỡng tâm linh trong dân gian là ngày “xá tội vong nhân” vào dịp rằm tháng 7. Hai nét văn hóa này tuy được tổ chức cùng một ngày nhưng mang hai ý nghĩa khác nhau. Một là sự báo hiếu của những người làm con đối với công ơn sinh thành của cha mẹ; còn ngày xá tội vong nhân là tục cúng, cầu siêu, độ vong cho những cô hồn không nơi tựa nương.

Từ lâu, dân gian quan niệm rằng, Rằm tháng 7, âm phủ mở cửa ngục, các linh hồn được ra ngoài, trở về nhà. Vì thế, nhà nhà làm lễ cúng, mời linh hồn người thân đã khuất trở về nhà hưởng thụ cơm canh, nhận quần áo mới, tiền bạc…Nhìn chung, trong những năm gần đây, hai nét văn hóa tuy khác nhau về tính chất nhưng đã được dân gian thực hành và gắn với sự báo hiếu, tri ân, biết ơn đấng sinh thành, dưỡng dục, nhớ về tiên tổ, những người đã khuất.

Hằng năm, cứ đến tháng 7 âm lịch, từ việc nhận thức và hiểu không rõ ý nghĩa của những phong tục, nét văn hóa của dân gian từ xa xưa đến nay diễn ra vào ngày rằm tháng 7, nên nhiều người đã sử dụng khá nhiều những thuật ngữ mang tính duy tâm, mê tín, dị đoan và từ đó, có những lời nói và hành động không đúng về giá trị tâm linh của những nét đẹp văn hóa trong tháng 7.

Cùng với việc sử dụng ngôn ngữ, nhiều người còn khuyên nhau nên kiêng kị này nọ khi bước vào mùng 1 âm lịch của tháng 7. Kiêng không nên ăn món này, món nọ. Kiêng không nên làm những việc lớn, việc nhỏ, kiêng cưới hỏi, làm nhà, kiêng xuất hành vào những giờ không đẹp, làm việc gì cũng sợ không thành…Từ đó, nhiều người nghĩ đến sự rủi ro, đen đủi sẽ đến với mình, gia đình mình trong tháng 7. Khi làm việc gì đó không thành, khi bị tai nạn, họ sẽ đổ lỗi cho “tháng cô hồn”.

Từ sự nhận thức không đầy đủ ý nghĩa, nguồn gốc và nét đẹp nhân văn của ngày Rằm tháng 7 cùng với “sự sáng tạo” ra kiểu giao tiếp, phát ngôn gắn với “cô hồn” đã ít nhiều tạo nên một tâm lý nặng nề của một bộ phận người dân trong đời sống xã hội, đó là sự lo lắng, kiêng dè, sợ sệt khiến nhiều người trở nên mê tín quá mức. Hơn nữa, vì lo lắng, kiêng không làm việc lớn trong tháng 7 nên nhiều người, nhiều gia đình sẽ bỏ mất những cơ hội tốt trong cuộc sống, ảnh hưởng không tốt tới tương lai với bao dự định. Việc sử dụng ngôn ngữ “cô hồn” của giới trẻ đã mang đến không gian sống một sự chết chóc vô hình nào đó, ít nhiều làm mất đi sự trong sáng của tiếng Việt.

Trong khi đó, giá trị nhân văn của lễ Vu lan báo hiếu và tục cúng chúng sinh, cúng tổ tiên vào ngày Rằm tháng 7 lại được rất ít người nhắc đến. Chủ yếu những người cao tuổi, những phật tử quan tâm đến việc chuẩn bị cho hoạt động văn hóa này, còn một bộ phận giới trẻ thì không thấy nhắc nhiều đến Vu lan, báo hiếu và dự định cho mình một việc làm thật ý nghĩa để đền đáp ơn nghĩa đấng sinh thành.

Sư thầy Thích An Ninh, Trụ trì chùa Trúc Lâm (xã Ấm Hạ, huyện Hạ Hòa, Phú Thọ) cho biết: “Ngày rằm tháng 7 mang nét đẹp văn hóa cổ truyền của người dân Việt Nam. Nét đẹp đó ảnh hưởng rất rõ nét trong cuộc sống hôm nay. Đó là dịp để những người con báo hiếu cha mẹ, tưởng nhớ đến những người thân đã khuất, cứu độ chúng sinh, chung tay giúp đỡ những người cơ nhỡ, không nơi nương tựa. Không nên hiểu đây là tháng đen đủi và tai ương”.

Thiết nghĩ, mọi sự may – rủi, thành – bại, được – mất là những điều thường trực diễn ra trong cuộc sống hằng ngày và đều do chính bản thân mỗi người làm nên.Chúng ta không nên vận những điều may rủi hay tai ương vào tháng 7, không nên gắn tháng này với hồn ma, chết chóc. Mỗi người cần nhận thức sâu sắc và đầy đủ ý nghĩa nhân văn của Rằm tháng 7 để có những việc làm, những hành động cụ thể, thiết thực báo hiếu cha mẹ, các đấng sinh thành. Cần loại bỏ các thuật ngữ, khẩu ngữ “cô hồn” tự tạo để tránh việc làm mất đi sự trong sáng của tiếng Việt./.